Hội hữu nghị Việt Nam - Ukraine Trang chủ
Diễn đàn chính Diễn đàn chính > Những người đã học tập ở Ukraina > Chi hội Kiev
  Những chủ đề đang thảo luận Những chủ đề đang thảo luận
  Hướng dẫn Hướng dẫn  Tìm kiếm trong diễn đàn   Lịch   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

TRUYỆN NHÀ TRỒNG ĐƯỢC

 Trả lời bài Trả lời bài Trang  123 97>
Tác giả
Thông báo
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Chủ đề: TRUYỆN NHÀ TRỒNG ĐƯỢC
    Đã đăng: 12 Aug 2010 lúc 11:48pm
Các bạn thân mến! Được sự khuyến khích của một số bạn, nhằm tránh làm loãng chủ đề "Thành phố Kiev thân thương" của bạn Việt Trung, tôi xin lập một chủ đề riêng, trong đó tôi sẽ đưa một số truyện ngắn và tản văn do tôi viết lên diễn đàn này để phục vụ các bạn một vài phút thư giãn.
Như tôi theo rõi hàng ngày, tạm thời số lượng người vào đọc diễn đàn này còn quá ít ỏi. Nhưng diễn đàn này lại có các độc giả đặc thù, đó là những người trí thức đã từng học tập, nghiên cứu, công tác ở Ucraina nó riêng, Liên xô cũ nói chung. Do đó rất dễ tìm thấy sự đồng cảm, chia sẻ.
Tôi coi đây là một cách đóng góp cho diễn đàn.
Thực tình mà nói, ở những diễn đàn khác, lượt người đọc các bài viết của tôi khá nhiều. Riêng blog của tôi đã có 166.899 lượt người đọc, tính đến thời điểm này.
Nói thế để mong các bạn hiểu rằng tôi chỉ hoàn toàn xuất phát từ tình cảm với Ucraina, với các bạn, chứ không phải là tìm đất để khoe các tác phẩm của mình.

Tôi sẽ đưa xem kẽ những truyện đã xuất bản xen kẽ với những truyện vừa mới viết, chưa đăng ở đâu cả.
Ví dụ câu chuyện sau đây tôi mới viết hôm qua.


Chuyện cu Tý,

Tôi đã ghi chép những câu nói ngộ nghĩnh của cu Bi, cậu cháu ngoại trong khoảng nó từ 3 đến 6 tuổi.
Bây giờ cu Tý, em cu Bi, mới có hai năm ba tháng. Nhưng đã có chuyện để chép. Sau này khi chúng lớn lên, chúng sẽ vô cùng thích thú khi đọc những câu chuyện tuổi mẫu giáo của chúng.

Từ vô te
(Chuyện cu Tý)

Bấm%20vào%20ảnh%20để%20xem%20kích%20cỡ%20đầy%20đủ.

Cu Tý hơn hai tuổi. Nó khá thông minh và hiếu động. Nó có tính “từ vô te” (tè vô tư) nên mẹ phải xi nó, tập cho nó thói quen không tè ngẫu hứng… trong quần.
Để cho tiện, mẹ xi Tý tè vào chậu. Từ đó nó có ý thức về việc không được tè kiểu tự nhiên chủ nghĩa mà phải tè vào một cái đồ đựng nào đó.
Hôm kia nó kiếm cái rá nhựa, tè vào rá!
Hôm qua nó tè vào cái phễu!
Hôm nay cụ cậu tè vào cái nút chai bằng nhựa!
Cả ba trường hợp đều không khác gì tè tự do.
Cả nhà được bữa cười vỡ bụng sau khi lau nhà, giặt thảm mệt gần chết.
Kiến thức của Tý mới dừng ở chỗ phải tè vào một cái gì đó. Nó chưa biết liệu “cái gì đó” ấy có đáp ứng yêu cầu của mẹ là không để nước tè chảy ra sàn nhà.
Nhưng tôi vẫn nghĩ nó là đứa bé thông minh…
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 13 Aug 2010 lúc 11:37am
@lão hâm
Tập truyện ngắn
Nhà xuất bản Hội Nhà văn 2008




1. Chuyện lão Hâm lãng đãng mùa thu Hà Nội

Đúng 5 giờ 30, lão tỉnh dậy. Ngày nào cũng vậy, như một thói quen, nhưng không phải thói quen của lão mà là thói quen của con chim khướu nhà bên cạnh. Vào giờ đó nó hót vang trời, chào đón một ngày mới tươi đẹp. Còn theo thói quen của chính lão, lão cười thầm con chim thơ ngây kia bị nhốt chặt trong lồng, ăn lương khô uống nước lã mà vẫn hót vui như hội.

Từ suy nghĩ đó, lão bắt gặp cái hâm hâm của lão. Khác những người hâm bình thường, lão tự biết mình hâm và thực sự vui sướng mỗi khi nhận ra tình tiết hâm mới của mình. Thật ra lão có tên có họ đàng hoàng, nhưng bây giờ chẳng còn ai gọi lão theo cái tên khai sinh khá mỹ miều của lão nữa mà chỉ gọi gọn là Hâm. Lâu rồi quen, lão chả thèm phật ý nữa, và mọi người chỉ còn biết cái danh hâm mà quên đi cái bản tính hâm của lão.

Vươn vai vặn vẹo cái thân hình cao hơn tây, gầy hơn ta, thay cho việc tập thể dục, lão thò tay bật TV chờ xem bản tin sáng. Đêm qua thức xem đá bóng, đối với tuổi của lão kể cũng hơi quá tải. Vài năm gần đây lão đã không thức xem bóng đá đêm nữa rồi, chẳng qua vì thằng bạn phải đi làm ca hoàn thiện công trình phục vụ Seagames22 gọi điện thoại bắt lão phải xem để sáng nay kể lại cho nó.

Vừa đánh răng, vừa coi TV, lão vừa nghĩ vơ vẩn sao Chính phủ không có một Dự án cấp Nhà nước, theo đó, gom những thằng to con khỏe mạnh, bắt lấy những con khỏe mạnh, cao to cho chúng nó đẻ ra một thế hệ cao to, khỏe mạnh, nuôi ăn học bóng đá, thì tuyển Việt Nam đâu có phải nhọc nhằn đá tầng một chống lại bọn chơi bóng bổng tầng hai?

Xiêm áo chỉnh tề, đầu láng qua một chút gôm bọt (từ bé, bộ phận bất trị duy nhất trong cơ thể lão là tóc), lão lên xe máy đi làm, trong đầu vẫn còn vương vấn giai điệu giọng hót của con khiếu nhà hàng xóm.

Qua Công viên Thủ Lệ, lão hít một hơi thật sâu. Có cái công viên này lợi hại thật, không khí trong và dịu hẳn đi. Hà nội mình là một trong những thủ đô hiếm hoi trên thế giới, có nhiều hồ và công viên. Anh Sài Gòn to thế mà chỉ có mỗi cái hồ Con Rùa, to không hơn con rùa là bao nhiêu. Quý cái công viên, nhưng lão cũng bật cười thầm: lão mới vào Thủ Lệ đúng có hai lần, một lần tham gia lao động xã hội chủ nghĩa đào hồ, một lần đưa hai mẹ con cô bạn Sài Gòn ra chơi, đi xem Bách Thú (Bách Thú ngày trước trong vườn Bách Thảo, phía trên Phủ Chủ tịch và Văn phòng Chính Phủ), còn lại có cho tiền lão cũng chẳng dám vào. Thủ Lệ là vương quốc của những vấn nạn xã hội, nơi chúng nó chích choác, mua bán thứ mà đáng ra con người chỉ để hiến tặng cho nhau. Nhìn đám xe đạp nước hình con thiên nga to đùng, nằm xếp bên nhau, vươn cái cổ cong thanh cao lên trời, lão nẩy ra ý muốn hỏi các cô thiên nga nhìn thấy gì trong công viên mà đến tận bây giờ các cô vẫn trong trắng vậy?

Đến ngã tư khách sạn Daewoo, “ngựa xe như nước, áo quần như nêm”, lão quặt phải, rồi lại quặt phải lần nữa, bỏ lại sau lưng đám người chen nhau đứng đợi đèn xanh. Lão lại cười thầm khi thấy trong cuộc sống, định nghĩa về đường thẳng “là đoạn ngắn nhất nối hai điểm” không phải lúc nào cũng đúng.

Dọc đường Kim Mã, lão không còn chạy xe nữa. Dường như cả dòng xe cộ cuốn lão đi như cuốn một cánh bèo. Ngước mắt nhìn dọc suốt phố, à không đại lộ chứ, (ngày trước đường Kim Mã đi Câù Giấy có hai hàng cây hai bên, sau mở rộng đường sang một bên thành ra có hàng cây chạy dọc ở giữa, theo định nghĩa thì đây là đại lộ có cây xanh. Sang lắm đấy!) lão thấy một đám mây bụi mờ mờ trên đầu đoàn xe chen chúc nhau, như thể cả phố đang nổi lửa nấu cơm chiều, khói chậm rãi lan tỏa. Lão Hâm lại đưa ra câu hỏi: đố ai biết được Thành phố Thủ Đô đang áp dụng công nghệ lọc sạch không khí kiểu gì. Rồi lão tự trả lời: kiểu cổ điển, bằng lá phổi của dân Hà Nội và những hàng cây xanh đang vươn cành vuốt ve tán tỉnh nhau.

Loay hoay một chốc, lão cũng đã đến gần chỗ phố Hàng Cháo (dân tỉnh khác đừng đến đây tìm cháo nhé, bây giờ toàn bán đồ điện, đồ kim khí thôi) đâm ra Nguyễn Thái Học. Lão còn lạ gì chỗ này, người Hà Nội nào không biết chỗ này, không phải vì hay đi ăn cháo mà vì đây là lối vào khu cửa 8,9,10 của Sân Hàng Đẫy. Ngày nào cũng qua đây, mà lần nào lão cũng trở về với kỷ niệm một lần duy nhất lão được đá bóng trên sân này. Đó là ngày có cái lễ hội gì đó của học sinh Hà nội (lão không nhớ vì mấy ngày đó lão còn sức đâu mà biết đến chuyện ngoài bóng đá), trong chương trình có trận giao hữu bóng đá Học sinh Hà Nội - Học sinh Hải Phòng. Hồi đó, lão bắt gôn đội trường cấp III Chu Văn An, nên được gọi vào đội tuyển học sinh thành phố (oai chưa!). Được gọi, được tập một lần trên mặt sân Hàng Đẫy, nhưng hôm đá chính thức lão phải ngồi dự bị. Bắt chính cho đội HSHN là một “anh” đang chơi đội trẻ của Trường Huấn luyện (hồi đó đội tuyển Quốc gia được gọi là đội Trường Huấn luyện Trung ương). Tự biết sức mình không đủ tầm bắt chính, lão không ức, chỉ băn khoăn sao các thầy cô trên Sở Giáo dục mà cũng ăn gian nhỉ?

Phần nghi lễ kỷ niệm lề mề thế nào mà đến 11 giờ mới bắt đầu trận đấu. Trước đó 10 phút, hai đội ra sân khởi động, nhìn đám Hải Phòng chạy, lão hoa cả mắt, thằng nào thằng nấy to con, đen chùi chũi. Thằng bạn cùng trường chạy lại rỉ tai: “Bọn nó là đội Xi măng trẻ đấy mày ạ”.

Đúng lúc đó loa phóng thanh của sân vận động vang lên: “Đội học sinh Hải Phòng gồm 18 em học sinh đều là học sinh chăm ngoan, trong đó có 11 em là học sinh giỏi và tiên tiến”. Hai phút sau loa lại hùng hồn thông báo: “Đội học sinh Hà nội gồm tất cả là học sinh tiên tiến và học sinh giỏi”. Giời đất ơi, mới khởi động mà sao lão như bị chuột rút thế này! Bọn trường khác lão không biết chứ đội trường Chu Văn An, có được nửa thằng nào là học sinh tiên tiến đâu mà dám nói là tất cả?

Vào trận, đội Xi măng, à quên, đội học sinh Hải Phòng ào lên tấn công, quân Hà nội bị nhốt chặt trong vòng cấm địa, không thằng nào biết mặt vòng trung tâm méo hay tròn. Kết quả là giữa hiệp một đội học sinh Hải Phòng dẫn 1-0. Lọ mọ thế nào mà trung phong Hiền (anh này học lớp trên, cùng trường Chu Văn An với lão) san bằng được tỷ số vào phút gần chót hiệp 1.

Sau đó Ban tổ chức thông báo vì lý do thời tiết (đang giữa trưa nắng tháng 5), để đảm bảo sức khỏe cho các em học sinh, không đá tiếp hiệp 2 nữa. Hú vía!

Nhớ đến đây, lão cười thầm (người hâm hay cười thầm lắm) chê dân tình hay chửi mấy cụ nhi đồng đá bóng ngày nay gian lận tuổi, bọn chúng nó đâu có biết dân ta có truyền thống gian lận bóng đá từ lâu rồi.

Bỏ bẵng thời gian học đại học xa Hà nội, không xem đá bóng trên sân Hàng Đẫy, còn sau đó chiều chủ nhật nào có giải hạng A là lão luôn có mặt. Lão chuyên trị vào cổng số 10B, cổng dành riêng cho Ban tổ chức và hai đội bóng thi đấu ra vào. Lão quen Đức xồm, nhân viên bảo vệ cửa này nên chẳng bao giờ phải mua vé, vả lại với thân hình cao lêu đêu và khuôn mặt ngố tầu giống thủ môn Trần Văn Vĩnh, người ta tưởng lão là vận động viên.

Vào sân ngồi bên đường pit, giữa những công an, bảo vệ, phóng viên, người nhà Sở TDTTHN và người nhà của người nhà của những người kể trên, lão rất khoái. Đám này có những thông tin mà kể cả bọn nhà báo cũng chả biết, ví như có lần lão ghé tai hỏi người ngồi bên cạnh “Sao thằng Ph. tròn hôm nay đá chẩy thế nhỉ?”, người kia mỉm cười tinh quái: “Nếu tối hôm qua ông bắt gặp vợ ông đi với giai, ông có thể đá được như nó bây giờ không?”

Cổng 10B có một nhân vật rất đặc biệt, đó là sư ông chùa Hàng Cót (chùa này nằm cạnh rạp Đại Đồng). Không biết sư ông có đệ tử nào bên Sở TDTT mà trận nào ông cũng ngồi đúng một số vé, ngay cạnh lối hai đội ra sân thi đấu. Ông luôn tươi tỉnh, khuôn mặt đôn hậu sáng bừng lên mỗi khi có một pha bóng đẹp. Ông không chửi tục như đa số người xem, giờ giải lao ông mở tay nải mời mọi người chung quanh ăn nào oản nào chuối, hay đáo để. (Nam mô a di đà phật, con kính lạy Đức Phật đại từ đại bi đừng ghép con vào tội chỉ điểm. Mấy lại hơn 2.600 năm trước khi Phật tổ từ bỏ ngai vàng, giác ngộ giáo lý để cứu độ chúng sinh, làm gì đã có bóng đá để ghép nó vào ái hay nộ. Do đó tăng ni phật tử hâm mộ bóng đá là không phạm giới. Chả những thế, có anh Roberto Batgio cầu thủ Ý nổi tiếng cũng rất mộ Phật đấy).

Vẩn vơ trong đầu những kỷ niệm bóng đá, lão nhận thấy mình đang phải dừng lại ở ngã tư Nguyễn Thái Học - Lê Duẩn. Khiếp thật, lại ngựa xe như nước áo quần như nêm. Dân Hà nội mình đi xe không gấu bằng dân Sài Gòn, nhưng được cái hơn là thằng nào thằng nấy cũng loi choi chen chen lấn lấn. Mấy cái xe buýt chất lượng cao lao rầm rầm như chỗ không người. Hèn gì bệnh viện Xanh Pôn luôn quá tải.

Bên kia ngã tư mấy chú cảnh sát giao thông đang tất bật phạt những kẻ vi phạm. Thương các đồng chí ấy thật, suốt ngày hít bụi khói. Lão chỉ phải hít mỗi ngày hai quệt, mỗi quệt 30 phút mà tưởng đã đứt hơi. Mà không biết các chú có được hưởng chế độ độc hại không nhỉ? Năm 1992, lão thấy ở Băngkôc, CSGT đeo mặt nạ phòng chống hơi độc. Sao ta không cho đeo để bảo vệ sức khỏe cán bộ?

Với nỗ lực tối đa, lão Hâm vượt qua đoạn Phan Bội Châu rẽ về Hai Bà Trưng, Hỏa Lò sáng loáng tòa Tháp Hà nội đập vào mắt. Quả thực Hà nội lố nhố một vài điểm cũng hiện đại ra phết. Con xe 100 phân khối của lão phải dừng lại trước Chợ 22-12, đầu giờ sáng các chị cán bộ Bộ Công nghiệp và nhiều cơ quan gần đó tranh thủ ra chợ nhiều quá, làm tắc nghẽn mất một chốc. Dân Hà nội đến lắm thằng hâm như mình, lão lại nghĩ, chính quyền thành phố đặt tên cho chợ đàng hoàng, dân lại cứ gọi là chợ Âm phủ. Khiếp bỏ mẹ. Ấy vậy mà nghe nói trong chợ có quán cầy tơ bảy món ăn được lắm. Liên tưởng câu nói của đệ tử Cây Còn: “Sống trên đời ăn miếng dồi chó, xuống âm phủ biết có hay không?” lão thấy hay hay.

Loay hoay lão đã đến cuối phố Trần Hưng Đạo, con đường dài, thẳng và đẹp nhất Hà nội. Lão biết đâu đó trên đường Phan Huy Chú có nhà bác Phúc “vổ”, trước đá hậu vệ tuyệt chiêu luôn. Có tờ báo đăng đến cả bọn “Tây” cũng ngán Phúc vổ. Bây giờ bác ấy khổ lắm, bị chấn thương cột sống do tai nạn giao thông nằm một chỗ. Thời oanh liệt nay còn đâu!

Lơ đãng nhìn các hàng quán ven đường, lão thán phục nền thương mại vỉa hè phát triển vào loại nhất thế giới của Hà nội chúng ta, một nền thương mại làm cho người ta phải sống chết với vỉa hè. Các lực lượng trật tự đô thị dù có cố gắng đến mấy cũng chẳng làm sao vãn hồi trật tự và giải phóng vỉa hè nổi, khi chưa có nền thương mại phát triển như các nước công nghiệp hóa.

 

x

x x

 

     Vừa đến cổng cơ quan, lão đã thấy cô bé văn thư hớt ha hớt hải: “Sếp tìm bố hai lần rồi đầy!”. Chết thật, mình đến đúng giờ, hắn còn đến sớm hơn. À phải rồi, mấy đứa thối mồm bảo gần đây vợ sếp có “kép” trong Sài Gòn, bà ấy đi công tác Sài Gòn suốt nên sếp hay đi làm rất sớm.

- Mời anh ngồi, sếp khoát tay lịch sự, sức khỏe ra sao?

Cái này mới là gay đây, khi người ta gọi mình lên đầu giờ sáng, lại hỏi sức khỏe ra sao thì đúng là hỏi thăm sức khỏe rồi.

- Cảm ơn sếp, cũng bình thường.

- Hà hà, không bình thường đâu, tối qua anh thức xem đá bóng chứ gì, nhìn cặp mắt anh là tôi biết ngay.

- Dạ, có, tôi  xem trận Dinamo Kiev – Arsenal, lão ái ngại trả lời.

- Anh không xem trận Lacơmơchiiiiv – Intơ à (sếp phát âm từ Lokomotiv đúng giọng chuẩn các cửa hàng đồ cũ ngoại ô Matscơva). Thế là anh mất nửa đời người rồi (Ô hay, lão nghĩ, mình chỉ còn may lắm là một phần ba đời người, sếp đòi thu một nửa, biết lấy đâu ra mà bù cho sếp đây?). Hôm qua Lacơmơchiiiiv làm chấn động cả thế giới, đập thằng Intơ chết tươi ăn gỏi, tiền đạo Lacơmơchiiiiv tra tấn thằng gôn Ý ẹ đến phát nôn ọe ra. (Đúng là ngôn ngữ của những người mê bóng đá!)

- Dạ, tôi không xem, nhưng ngay trong lúc tường thuật Dinamo Kiev – Arsenal thằng ESPN có thông báo kết quả trận Loko-Inter tôi cũng sướng điên lên (Mình cũng phải ma lanh một tý mới được, lão thầm nghĩ, mình quên mất là hắn học trường Đường sắt Matscơva, trên đời này hắn chỉ mê có mỗi một đội là đội Loko. Nhưng sao hắn học đường sắt mà lại về làm sếp cơ quan mình nhỉ, cơ quan mình chẳng dính dáng tý gì đến các thể loại đường: đường sắt, đường bộ, đường sông, đường biển, đường hàng không, thậm chí đường ... tiết niệu?).

- Đúng, phấn khởi thật, nhất là trong lúc OlempicVN nhà ta xơi tái Cao ly, niềm vui tăng lên gấp bội. Thôi ta đi làm cốc bia đi, nhân dịp này tôi chiêu đãi anh, cả cơ quan ta có mỗi mình anh là sành điệu bóng đá nhất mà!

Chết thật, mới sáng ra đã uống bia, cả ngày làm sao làm việc được. Nghĩ vậy lão vội vàng thưa:

- Nhưng tôi phải làm gấp cái tài liệu chiều qua sếp giao.

Không ngờ sếp tươi tỉnh nói như hát (đúng là niềm vui của sếp đang vô cùng tận):

- Không sao, làm sau cũng được mà, đất nước của ngàn quán bia, đang sục sôi khi thế hào hùng. Ta ra Lan9 đi!

May sao, số lão Hâm hay gặp may, thằng Gồ xô cửa chạy vào. Thằng này luôn giữ được bản sắc văn hóa từ thời tổ tiên chúng ta làm nhà chưa có cửa đóng kín, nó chẳng bao giờ gõ cửa bất kỳ phòng ai, kể cả phòng sếp:

- Tuyệt vời, trên cả tuyệt vời! Lokomotiv muôn năm! Lần này Lokomotiv sẽ đoạt Cup vô địch của những nhà vô địch! ...

x

x x

Lững thững đi xuống cầu thang, lão còn nghe vọng theo tiếng hai thầy trò sếp hân hoan bình loạn trận bóng đi vào lịch sử. Về đến phòng, lão nghe thấy tiếng cửa xe ôtô của sếp đóng đánh sầm. Vậy là, lão hiểu rằng (tuy hâm nhưng đựơc cái lão không chậm hiểu) trong danh sách lên lương cuối năm nay sẽ lại không có tên lão, thay vào đó là tên thằng Gồ.

 Pha ấm chè Thái, bấm nút khởi động máy vi tính. Trong khi chờ đợi chè ngấm và con Pentum đời đầu của lão ì ạch khởi động như đau đẻ, lão lãng đãng nhìn ra cửa sổ. Trên ban công nhà bên cạnh, một cây mai tứ quý đang ra hoa. Đẹp quá, những cánh hoa vàng nuột như màu áo đội Arsenal, sau khi rụng hết những cánh màu vàng, những cánh màu đỏ thẫm hiện ra như màu áo đội MU.

Thay vì soạn bản tài liệu như đã hứa với sếp, lão di chuột đến Media Player. Cả gian phòng tràn ngập những âm thanh dịu dàng của khúc nhạc mùa thu...

(Viết 10/2003, sửa 11/2005)


Quay về đầu
Viet Trung Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 12 May 2010
Địa chỉ: Ha Noi
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1261
  Trích dẫn Viet Trung Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 13 Aug 2010 lúc 2:18pm
Chào Chí Thắng.
Không ngờ Phúc vẩu lại gặp kiếp nạn cuối đời. Hồi 71 khi đội tuyển quốc gia tập trung chuẩn bị đá với Cuba, tôi có xem các anh ấy tập, có Cầu điên, Ba đẻn, Từ như Hiển... Tôi nhớ Phúc vẩu có cú ném biên rất xa.
Tôi có nuôi 1 con khiếu đã 8 năm, mặc dù nó hót rất hay và biết cả múa. Nhưng mồm nó rất to, bà xã và bọn nhỏ đều khó chịu vì khoảng 5h30 là nó bắt đầu lên tiếng rồi , đành phải treo nó tít trên cao. Chỉ có con sáo nâu là bà xã thích vì nó bắt chước đứa trẻ hàng xóm biết nói "chào mẹ". Quá khoái sáo nâu nên bà xã hàng ngày đều tự tay cho ăn, thay nước uống cho nó. Rồi một ngày bà xã quên đóng cửa chuồng, thế là con sáo sang sông...
VT
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 13 Aug 2010 lúc 2:40pm
  2. Chuyện cây cầu làng lão Hâm

 Hà nội vào thu, những cơn nắng gắt dùng dằng không chịu bỏ đi, còn cô nàng Cúc vàng vẫn e thẹn chưa chịu ló mặt. Cứ vào những lúc chuyển mùa thế này, lão Hâm lại bâng khuâng nhớ quê, cái quê mà có bầu lão làm trưởng thôn hoặc cho tiền lão cũng chẳng về sinh sống, thôi đành phó mặc mấy sào vườn ông bà để lại cho mấy đứa cháu muốn làm gì thì làm. Quê hương đúng là chùm khế ngọt thật, nhưng ta là người chứ không phải là chim, không thể sống cầm hơi bằng vài dăm quả khế mỗi ngày.

Làng quê lão nằm ngay bên sông. Con sông bé thôi, to hơn con kênh Nam Bộ một chút. Lão bỗng nhớ một bài hát có câu “quê hương ai cũng có một dòng sông êm đềm” rồi bật cười: “Êm đềm thật, êm đềm lắm!”

Hồi bé lão phải đi đò qua sông đến lớp học. Ôi, lắm kỷ niệm chung quanh chuyện đi đò, lão chỉ xin kể một chuyện. Một lần đò bị lật, do chở quá tải và do ông lái trót làm vài ba ly rượu trắng trước đó. Vừa rơi xuống sông, lão Hâm lặn sâu rồi ngoi lên cách chỗ con đò nằm sấp khoảng mươi mét, thấy dăm bảy cái đầu người làng đang thò thụt trên mặt nước. Là dân vùng trũng, ai cũng biết bơi nên mọi người từ từ tìm cách vào bờ được, duy có con bé Tĩn cùng lớp với lão là không biết bơi, đang giã gạo một chỗ. Lão Hâm bơi đến gần con bé, chưa kịp làm gì thì đã bị nó túm chặt, dìm lão cùng chìm xuống nước. Trong đầu lão loé lên lời dặn của cha: “Trong trường hợp như thế con hãy túm vào chỗ kín của đàn bà”. Lão thao tác nhanh gọn và thấy ngay kết quả. Con Tĩn buông lão ra, hai tay thu về che chỗ đặc trưng giới nữ của mình. Cho chắc ăn, lão Hâm đấm thêm vài quả vào ngực Tĩn, cho nó ngất xỉu đi rồi vòng ra sau lưng, từ từ bơi ngửa dìu nó vào bờ.

Mấy chục năm sau, trong một lần tham gia đoàn quy hoạch phát triển cụm cơ khí huyện (thời kỳ mỗi huyện là một pháo đài XHCN) về làm việc với huyện nhà, lão được bà Nguyễn Thị Ngọc Tĩnh phó Chủ tịch huyện tiếp và làm việc. Cô bé Tĩn ngày nào, cứ nằng nặc kéo lão về nhà ăn cơm, giới thiệu hai cô con gái Bích Thuỷ và Thanh Thuỷ giống hệt mẹ. Đặt tên con là Thuỷ để kỷ niệm một ngày sông nước? Lão Hâm tủm tỉm với câu hỏi đó trong lòng.

Chuyện lật đò hết lần này đến lần khác làm dân làng bức xúc, càng bức xúc nữa là buộc phải sang bên kia sông mới ra được huyện lộ, ách tắc giao thông thế thì làm sao làng ta đi lên bằng chị bằng em được. Người nhà quê sẵn sàng mất hết mọi thứ, trừ cái “bằng chị bằng em”. Làng bên có người sắm được cái máy khâu con bướm, làng mình chưa ai có - tức! Làng mình có anh bộ đội phục viên mở cái tran-xi-to kêu oang oang, làng chúng nó chưa ai có – khoái!

Thế là người ta đi dần đến ý tưởng làm cầu. Khốn nạn là ý tưởng thiên tài ấy nó không sinh ra trong đầu các vị bô lão cũng như chính quyền thôn mà nó lại đẻ ra từ miệng thằng Tèo chăn vịt: “Làm mẹ nó cái cầu mà đi cho sướng!”. Ông trưởng thôn tóm ngay lấy câu này, biến thành ý tưởng của mình, liền tập hợp bộ tứ, mời các vị cao niên cùng tham gia, sau một hồi ní nuận rông dài, ông tóm lại:

- Làng ta phải xây một cây cầu sang sông, ý các cụ thế nào?

 Dân quê lão, đã không bàn thì thôi, hễ bàn thì đếch bao giờ bàn xong. Cầu ư? Tiền đâu mà làm? - Tiền dân đóng góp, kết hợp xin thêm Xã, Xã không có, ta xin Huyện, chú Tân làng mình làm thư ký Ủy ban huyện, chẳng nhẽ không ra tay giúp làng à? - Thế xây cầu gì, cầu tre, cầu gỗ, cầu gạch hay bê tông cốt thép? - Giời ạ, cứ thống nhất chủ trương làm cầu rồi sẽ bàn tiếp chuyện làm cầu gì sau! - Ông bảo tôi ngu hả, cầu bê tông cốt thép dân làng làm sao đủ tiền đóng góp, may ra làm cái cầu tre, mỗi nhà góp dăm cây tre là được. Bàn thì phải bàn cụ thể, bàn khơi khơi như các ông tôi đxx thèm bàn nữa!

Cứ thế hết dăm bảy đêm ngồi bàn đến lúc gà sắp gáy, hút hết mấy chục gói thuốc lào, các vị chức sắc làng lão Hâm mới tạm đi đến kết luận:

1. Làm cầu.

2. Tiền tới đâu làm cầu tới mức đó.

Gần 8 tháng sau, dân làng vẫn còn nhiều người chưa đóng tiền. - Nhà tôi  trên răng dưới catút, đợi khi nào có tiền tôi sẽ nộp. - Dưng cơ mà ngày xưa đóng thuế theo suất đinh, sao bây giờ các ông thu theo khẩu? Nhà tôi toàn con gái, tôi chỉ đóng một suất thôi! (- Thằng ngu, con gái thì nó tung cánh bướm mà bay qua sông chắc?). - Tôi  không có tiền, tôi đóng bằng công có được không? - Các ông vẽ chuyện làm cầu, thu tiền của dân mang đi buôn trâu thì sao?.... Vô thiên lủng các thứ lý sự, nghe điếc cả tai.

Bỗng dưng ở đâu trên trời rơi xuống một ông bỏ quê đi từ năm một chín bốn mốt, lù lù dẫn xác về làng. Của đáng tội đúng là ông này trên trời đi xuống thật, đi máy bay từ Pari về không là đi trên trời à? Ông mặc com-lê, đầu mũ phớt, to béo hồng hào, lác đác vài người già trong làng nhận ra ông là người mấy chục năm trước đã bán mình đăng lính sang Pháp đánh nhau với phát-xít để bảo vệ nước Phơ lăng xa. Bây giờ già rồi, đất nước ta cũng cởi mở, ông về thăm quê cha đất tổ.

Biết được làng quê dự định làm cây cầu qua sông, ông tình nguyện tài trợ toàn bộ số tiền xây cầu.

Nghe sướng cả tai, ấy vậy mà không phải vậy!

Một số đồng chí không chịu: “Lão ấy mấy chục năm đi phục vụ đế quốc sài lang, có tiền cũng chỉ là tiền của bọn tư bản nó xí cho. Dân ta đánh Pháp đuổi Mỹ, không nhẽ bây giờ chịu nhục ngửa tay xin tiền đế quốc ư?”

Thế là lại họp, lại bàn thêm một tuần nữa mới đi đến giải pháp kiểu cong queo: “Ông N có hảo tâm đóng góp xây dựng quê hương, số tiền này hoàn toàn do nhân dân trong làng quyết định sử dụng vào việc gì có ích nhất”. Quyết thế để đề phòng trường hợp ông N đòi ghi tên mình lên cầu thì hoá ra ta tuyên truyền cho tư bản à?

Ông cựu lính tẩy hứa miệng vậy chứ ông có cầm tiền mặt theo người đâu. Về tới Pháp, ông gửi điện cho ông trưởng thôn: “Các bác phải thuê thiết kế cây cầu, thuê họ tính toán hết bao nhiêu tiền, tôi sẽ gửi cho các bác, cộng thêm 5% chi phí phát sinh. Đề nghị các bác cho biết tôi phải gửi tiền cho ai, số tài khoản bao nhiêu, ngân hàng nào để tôi chuyển tiền về cho làng”.

Bỏ mẹ thật, nó cho tiền mà đòi hỏi nhiều thứ phi lý quá. Dân nhà quê lấy đâu ra cái tài khoản? Nhỡ ông nào có tài khoản ông ấy đxx cho rút ra xây cầu thì sao? Mí lại, thằng cha này ky bo kẹt xỉn quá thể, ở ta chi phí phát sinh trong xây dựng thường không dưới 30-40%, nó chỉ cho 5%, hỏi có khôn không!?

Cuối cùng thì tiền cũng về đến làng, cuối cùng thì cái cầu bê tông cốt thép ngời ngời cũng được xây xong, nghe đâu còn dự ứng lực gì đó nữa, đếch biết bọn xây dựng nó cho cái gì vào trong cầu để dự ứng, chắc là để tính thêm tiền, còn lạ gì bọn xây dựng nữa!

Thế nhưng, cầu xây xong, ai cũng phấn khởi, chả có công có việc gì cũng đi qua đi lại cây cầu dăm lần cho nó sướng. Bây giờ dân làng lão Hâm có thể phi xe máy (xê-cơn-hen thôi!) chạy vèo một phát lên huyện, oai chẳng kém gì dân các làng khác! Cũng chẳng bao giờ còn chuyện con bé Tĩn nào đó suýt chết đuối vì đắm đò.

Nhưng... lại phát sinh chuyện khác, đó là chỉ sang ngày hôm sau, trên làn da trắng bóc của cây cầu, một đứa có chữ nhưng mất dạy nào đó đã dùng than đen viết một dòng to tướng “Đ. mẹ thằng Y”, một đứa biết viết khác, viết thêm vào đằng trước mấy chữ nữa thành ra “Đ. mẹ thằng nào đ. mẹ thằng Y”. Ông trưởng thôn chạy sấp chạy ngửa kiếm nước vôi bôi lên dòng chữ nọ, vừa làm vừa chửi đ. mẹ thằng nào mất dạy, viết bậy lên cầu. Từ đó ngày nào ông trưởng thôn cũng đi tuần cầu dăm ba lần, mắt liếc ngang, liếc dọc.

Cầu đi vào hoạt động được khoảng một tháng thì có mấy anh lục lộ đến đóng vào hai đầu cầu hai cái biển “Cầu Ba linh một”. Mấy thằng trẻ con chăn trâu hớt hải chạy ngay về báo với trưởng thôn, trưởng thôn dắt hai anh dân quân chạy ra xem sự thể thế nào thì mấy ông lục lộ đã rút lui từ lâu. Trưởng thôn quát mấy thằng chăn trâu:

- Đứa nào đóng mấy cái biển này vào đây?

Trẻ trâu ú ớ:

- Hình như mấy bác giao thông công chính.

Trưởng thôn rít lên:

-          Sao chúng nó dám đặt tên cầu của chúng ông là “Cầu Ba linh một”?

Ông trưởng thôn ra lệnh cho dân quân gỡ hai cái biển vứt xuống sông. Tần ngần nhìn cây cầu, ông trưởng thôn gãi đầu:

- Dưng cơ mà, cái cầu này đã có tên đếch đâu?

Thế thì lấy mẹ nó tên thôn ta mà đặt tên cho cầu, đúng thực chất là thôn ta tự đứng ra xây cái cầu này...

Người nhà quê có thói quen cãi nhau không xong thì mời người ngoài vào phán xử. Ông trưởng thôn đích thân lên toà báo tỉnh, tìm gặp phóng viên Xuân Nồng xin ý kiến. Ông Xuân Nồng chỉ là phóng viên thường nhưng lại là vĩ nhân của tỉnh, rất được mọi người kính trọng. Chả biết ông tài giỏi đến mức nào, chỉ biết trong các cuộc họp của Ủy ban Nhân dân tỉnh, ông Chủ tịch tỉnh khi bắt đầu bài phát biểu, trong đoạn văn kính thưa thường kéo dài đến 8 phút của ông bao giờ cũng không quên “Kính thưa nhà báo Xuân Nồng kính mến”.

Nghe ông trưởng thôn giãi bày xong, nhà báo Xuân Nồng hạ bút cho hai chữ “Tình nghĩa” kèm theo lời giải thích:

- Tình nghĩa đây là tình cảm của đồng bào Việt Nam ở nước ngoài với quê hương làng xóm, vừa là để cảm ơn và động viên người ta tiếp tục giúp đỡ trong nước, đúng không? Tình nghĩa cũng là tình làng nghĩa xóm, là nhịp cầu nối những bờ vui, tới các làng khác, xã khác trong toàn tỉnh và cả nước, càng đúng nữa phải không? Tình nghĩa là cái quan trọng nhất trên đời, các ông cứ đặt tên cầu là “Tình nghĩa” đi, tôi tin chắc thiên hạ sẽ phục các ông sát đất.

Cái gì chứ được thiên hạ phục sát đất thì dân làng lão Hâm đồng ý ngay và kể từ đó cầu được mang tên “Tình nghĩa”.

Lo chuyện làm cầu, đặt tên cầu, rồi trông coi cầu một thời gian ông trưởng thôn gầy tọp hẳn đi, má hóp, hai hốc mắt trũng sâu. Ông thất bại trong cuộc đua không ngang sức: trẻ con viết bậy - ông trưởng thôn xoá - trẻ con lại viết bậy. Kết quả là những dòng chữ tôn vinh nền vô giáo dục cứ tự nhiên tồn tại, chỉ còn nắng mưa phụ giúp ông trưởng thôn một tay xoá mờ những khẩu hiệu điên ấy đi thôi.

Bà vợ ông trưởng thôn rên như cháy đồi: “Ông vác tù và hàng tổng chẳng được một đồng xu cong nào, mà sao ông cứ hành hạ cái thân cái đời ông thế hả ông ơi, ông có mệnh hệ nào mà nằm xuống thì mấy đứa con ông ai nuôi? Ông ơi là ông ơi!”

Lão hàng xóm nghe thấy vậy nói đế thêm:

-    Lọ đỗ chưa đầy ông ơi!

Rốt cuộc ông trưởng thôn phải đưa ra ý kiến thành lập tổ bảo vệ cầu. Lúc đầu không ai đồng ý, đơn giản là lấy tiền đâu trả lương cho đám này, mà bảo người ta làm không công thì... hơi bị khó đấy! May thay (ở đời may hơn khôn, các cụ bảo thế), một lô cầu to đùng trong cả nước ra đời, Chính phủ cho phép thu lệ phí qua cầu. Ông trưởng thôn ký ngay một quyết định kể từ ngày nọ tháng kia, Thôn sẽ thu lệ phí qua cầu, trừ người dân có hộ khẩu trong thôn. Cũng theo quyết định đó, sẽ thành lập một Ban Quản lý cầu gồm 3 người chia nhau làm ba ca trong ngày có nhiệm vụ thu phí nói trên. Hà hà, kể từ đó mỗi lần về quê lão Hâm đều phải xuống xe mua vé qua cầu, cái thằng bán vé lại chính là cháu gọi lão bằng cậu!

Một lần có ông cán bộ Trung ương có việc đi qua cầu, nghe lái xe bảo phải dừng lại mua vé, ông nhảy ra khỏi xe hỏi thằng cháu lão Hâm:

- Các chú thu tiền theo quyết định nào, của cấp nào?

Thằng cháu bê ra cái quyết định của ông trưởng thôn đặt trong khung kính trông như cái bằng khen, ông cán bộ Trung ương lắc đầu lè lưỡi: “Quá trời!”.

Một thời gian sau, xuất hiện bất hợp lý: Ban Quản lý cầu chỉ có 3 người là không đủ, chí ít phải có 5 người vì người lao động làm việc theo Bộ Luật Lao động, có thì giờ làm việc thì giờ nghỉ ngơi đàng hoàng, được nghỉ phép nghỉ lễ, được cả ốm đau v.v. Cứ như thế biên chế Ban QL cầu phình to dần, một số lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái, làm nhà ngay hai bên chân cầu. Tiếp theo là xuất hiện nhà trẻ, lớp mẫu giáo, trạm xá, quán ăn, tiệm may... và rồi hình thành thị trấn “Cầu Tình nghĩa” của làng lão Hâm lúc nào không ai hay! Bây giờ nó còn sầm uất và oai oách hơn chính cái thôn đẻ ra nó rất nhiều.

Mỗi lần buâng khuâng nhớ quê, lão Hâm cũng không còn biết mình nhớ cái gì nữa: làng quê thủa thơ ấu với con đò ngang hay “Phố Cầu” nhộn nhịp hôm nay?

(17/08/2004)
Quay về đầu
hai 5 tấn Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 26 Feb 2010
Địa chỉ: 64/30 Phổ Quang
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 240
  Trích dẫn hai 5 tấn Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Aug 2010 lúc 1:47pm
Anh Chí Thắng ơi!
Tuyệt quá, sáng kiến của anh. Cám ơn anh nhiều! Đọc và cười ngay nhưng ngẫm nghĩ thì lại muốn khóc vài điểm cho...sự đời! Phải chi có nhiều người cần đọc đọc ( bắt buộc có 2 chữ đọc đấy ạ) hơn nữa, anh há! Chỉ sợ có những người cần đọc lại không muốn hoặc không dám đọc thôi! Ha ha!!!!
Chúc mọi người những ngày cuối tuần thật sảng khoái!Hí hí!!!%3chumbs%20Up
Quay về đầu
hai 5 tấn Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 26 Feb 2010
Địa chỉ: 64/30 Phổ Quang
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 240
  Trích dẫn hai 5 tấn Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Aug 2010 lúc 1:52pm
Xin lỗi anh Chí Thắng ! Cho em hỏi một câu mà hình như phụ nữ nước ngoài mới né thôi, là anh sinh năm bao nhiều thế ạ?( 40/48?) Em có bà chị sinh năm 1940 và có một ông anh sinh năm 1948 đấy. Kính lão đắc thọ, kính , kính !!!!!!
Quay về đầu
hai 5 tấn Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 26 Feb 2010
Địa chỉ: 64/30 Phổ Quang
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 240
  Trích dẫn hai 5 tấn Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Aug 2010 lúc 2:00pm

Anh Chí Thắng ơi! Cho em hỏi một câu nhé( chỉ phụ nữ hay né thôi) là: anh sinh năm bao nhiêu thế- 40/48- ạ? Em có bà chị sinh năm 40 và 1 ông anh sinh năm 48 đấy. Kính lão đắc thọ , truyền thống tốt đẹp nhưng không phải ai cũng theo. Kính kính kính.

Anh có trong hội nhà văn VN không thế?( câu hỏi phụ,tính điểm bồi dưỡng tinh thần!)
 
Có gì không phải xin anh bỏ qua cho "Kỷ lục nặng" nhé!
Quay về đầu
hai 5 tấn Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 26 Feb 2010
Địa chỉ: 64/30 Phổ Quang
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 240
  Trích dẫn hai 5 tấn Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Aug 2010 lúc 2:04pm
Anh Chí Thắng ơi!
Buồn quá nãy giờ gửi anh 2 lần mà không thấy hiện nội dung lên trang DĐ này, nhưng em vẫn cố thử gửi lần nữa đây ạ. Hy vọng 2 ttin kia đi lạc 1 chút rồi tới sau.Chúc anh và cả GĐ vui khỏe cuối tuần và sẽ cho ra mắt những tác phẩm mới. Cám ơn anh nhiều.%3clap
Quay về đầu
hai 5 tấn Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 26 Feb 2010
Địa chỉ: 64/30 Phổ Quang
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 240
  Trích dẫn hai 5 tấn Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Aug 2010 lúc 2:07pm
Ha ha Điện tử, mạng miếc cũng hay nhỉ?
Chờ người ta gửi tới lần thứ 3 mới hiện lên 2 lần trước.Dù sao cũng tốt rồi đỡ tiếc công mổ cò nãy giờ.
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 14 Aug 2010 lúc 2:43pm
Gửi Chị 25T,
Anh sinh 1948, đầu năm nên tuổi ta thì ăn vào năm con Heo, huhu. Nếu anh trai em mà sinh sau anh vài tháng thì ăn vào Mậu Tý.
Người ta bảo trai Đinh Nhâm Qúy Giáp thì tài.  Anh thấy anh chả có tài gì ngoài... tài hài!
Bạn anh trong Hội NV nhiều lắm, họ cứ xui anh vào, nhưng anh còn suy nghĩ, bởi nếu vào đó thì hoá ra mình "làm trong sạch hàng ngũ quần chúng" à?
Quay về đầu
 Trả lời bài Trả lời bài Trang  123 97>

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống



Trang này được hoàn thành trong 0.158 Giây.