Hội hữu nghị Việt Nam - Ukraine Trang chủ
Diễn đàn chính Diễn đàn chính > Những người đã học tập ở Ukraina > Chi hội Kiev
  Những chủ đề đang thảo luận Những chủ đề đang thảo luận
  Hướng dẫn Hướng dẫn  Tìm kiếm trong diễn đàn   Lịch   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập

TRUYỆN NHÀ TRỒNG ĐƯỢC

 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 4445464748 97>
Tác giả
Thông báo
  Chủ đề Tìm kiếm Chủ đề Tìm kiếm  Tùy chọn chủ đề Tùy chọn chủ đề
binhdin Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 31 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1248
  Trích dẫn binhdin Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 23 Apr 2011 lúc 3:44pm
Em vẫn thấy khó anh Chí Thắng ơi, có cách nào dễ hơn không?
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 8:57am
Xin quay lại với "Ngõ nhà lão Hâm"

9. Gay!

Sát tường nhà lão Hâm là nhà ông ủy ban. Ông này mới mua đất làm nhà hơn một năm nay.
Ở ta phong trào chống tham nhũng cực mạnh, lâu lâu lại có một tên tham nhũng bị đưa ra tòa, báo chí làm rộn ràng ồn ã, tên này bị nhốt tù vài năm rồi nhờ cải tạo tốt nên được ân xá trước thời hạn, nhường chỗ cho tên khác vào ngồi đỡ vài năm. Bọn tham nhũng vào tù rồi thì còn đâu cơ hội tham nhũng tiếp, đương nhiên là tiến bộ so với khi chưa vào tù?
Lương công chức viên chức Nhà nước là lương giả vờ, đồng lương ấy chỉ riêng một việc đi mừng đám cưới bạn bè (và cả con cháu cấp trên nữa chứ) còn không đủ, lấy đâu ra tiền mà ai nấy đều có nhà to nhà bé?
Lão Hâm nghĩ bụng nếu lão có quyền, lão sẽ ra một cái quy định rằng từ nay hễ ông cán bộ nào làm nhà thì phải giải trình nguồn thu nhập với nơi mình công tác và với một cơ quan chuyên trách công việc này. Lão nghĩ thế cho ra vẻ mình cũng biết nghĩ, chứ có quy định thế chứ quy định mười lần ngặt nghèo hơn nữa thì cũng chẳng ai bị làm sao hết. Người Việt mình sống rất tình cảm, cái từ "thông cảm" nặng hơn bất kỳ bộ luật nặng chình chịch nào dày tới mấy trăm trang.
Bởi vậy cái ông Uỷ ban ở một tỉnh xa lắc về xây nhà ở Hà nội êm ru, chả ai có ý kiến ý cò gì. Ông có hai đứa con. Thằng lớn du học nước ngoài. Con bé du hí trong Sài gòn. Dân ngõ xóm đồn đại là con bé đang học năm thứ nhất Đại học Thương mại thì tự nhiên bị bệnh quái lạ, bụng cứ trướng to dần lên. Ông Uỷ ban xin cho con gái "chuyển trường" vào Sài gòn học, tất nhiên là sau khi chữa xong cái bệnh bụng trướng.
Lão Hâm thỉnh thoảng gặp vợ chồng ông Uỷ ban chở nhau đi qua ngõ. Trông ông Uỷ ban có dáng vẻ quyền uy nhưng khuôn mặt lại rất tăm tối, bà vợ thì sắc sảo một cách kín đáo. Nhưng thôi kệ họ, lão Hâm làm gì có thì giờ để quan tâm đến hết mọi người trên đời?
Hôm rồi thằng con trai lớn của ông Ủy ban về nước nghỉ đông. Trông nó trắng trẻo môi hồng, đúng là sống ở ngoại quốc có khác. Chả thế mà những ai có tiền đều lo cho con đi Anh Mỹ Úc… học, bất chấp việc nền giáo dục đại học của Việt nam là thuộc loại hàng đầu trên thế giới, chí ít cũng là hàng đầu về số sinh viên trên một mét vuông ký túc xá.
Thằng bé này lễ phép, gặp hàng xóm láng giềng đều chào hỏi tử tế, không có cái vẻ ngông nghênh ngây ngô của những đứa con nhà giàu Tây học. Thôi thế cũng may rồi, con hơn cha là nhà có phúc!
Vì ở cạnh nhà nên lão Hâm thấy chàng thanh niên này cũng ngoan, chưa có bạn gái. Đến chơi với nó toàn là con trai tầm cùng tuổi, đi xe máy loại đặt tiền nhất, quần áo loại mốt nhất và cổ đeo dây chuyền to tổ chảng như thanh niên da đen.
Chúng nó mở nhạc, xập xình vừa đủ chứ không mở to rách tai hàng xóm như cái nhà ông cán bộ văn hoá Phường ở đối diện nhà lão Hâm. Khá khen cho bọn trẻ có học!
Một lần lão Hâm phải leo lên tầng thượng thau cái bể nước. Lão rất ít khi lên tầng thượng, trên đó chẳng có gì, ngoài cái bể nước dưới mái tôn chống nóng.
Vừa mới xắn tay áo định mở nắp bể thì mắt lão vô tình nhìn thấy bên sân thượng nhà ông Uỷ ban có một cặp hai thằng con trai đang làm tình. Thằng con ông Uỷ ban đang ôm xoắn người một trong số những thằng bạn hay đến chơi với nó. Chúng nó đang đắm chìm trong hoan lạc nên không hề biết là có người thứ ba đứng cách chúng nó không quá dăm mét.
Lão Hâm lập cập xuống thang, miệng thảng thốt:
- Gay! (*)
Từ đó mỗi khi có việc phải leo lên sân thượng, lão Hâm đều cẩn thận quan sát xem thằng con trai nhà ông ủy ban đã ra khỏi nhà hay chưa.
Hôm rồi, thấy thằng bé xách xe chở mẹ đi công chuyện, lão Hâm từ từ leo lên tầng thượng, định bụng sẽ yên tâm buộc lại đầu nối ăng ten TiVi.
Cặp mắt dở hơi của lão Hâm không ai bảo cũng hướng về cửa sổ nhà hàng xóm.
Trong buồng ngủ, ông ủy ban mình trần như nhộng, đang diễn trò “vui chơi có thưởng” với một cô nàng tóc nhuộm vàng, mũm mĩm như con búp bê.
Lão Hâm lại lập cập xuống thang, miệng thốt không thành lời:
- Gay thật, không chữa được ăng ten thì tối nay mất xem chương trình “Người xây tổ ấm” của biên tập viên Kim Ngân!
--------------------------------
(*) Gay là từ dùng để chỉ đàn ông đồng tính.


Đã được chỉnh sửa bởi Chi Thang - 24 Apr 2011 lúc 9:00am
Quay về đầu
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 9:50am
Thời nay trong kinh doanh mua bán hay có khuyến mãi. "Ông trời" cũng khuyến mãi, cho người này giàu thì cũng khuyến mãi thêm vài cái "lạ mắt".
Bình thường thôi lão Hâm ơi.
Ngay cả cái nghèo của chúng ta cũng bình thường thôi.
Nếu ta không nghèo, thì những người kia làm sao giàu được. Vật chất, của cải trong xã hội theo luật "bảo toàn vật chất" là một lượng gần như không đổi. Chúng ta dẫu có dốt thì cũng phải ráng mà hiểu thôi.
Chúc lão Hâm dẫu nghèo cũng luôn khỏe mạnh để viết thêm nhiều bài hay hay cho mọi người đọc.
Cám ơn lão Hâm nhiều nhiều.
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 9:55am
Gửi Quang Anh,
Không sợ giàu, không sợ nghèo, chỉ sợ "giàu lên nhanh quá!" (@Binhdin)
Ai chưa hiểu câu trên xin liên lạc với Bình Din để làm rõ.
Như vậy là tôi đã giúp Bình Din trở nên nổi tiếng rồi nhé!
Quay về đầu
VithaSPKT Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 12 Jan 2011
Địa chỉ: Pho Quang HCMc
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 667
  Trích dẫn VithaSPKT Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 3:04pm
Anh Chí Thắng và anh Q.A ơi!
Chỉ mong không anh nào " giàu lên nhanh quá!" (@Binhdin) thôi! Vì như vậy sẽ " tẩu hỏa nhập ma" là cái chắc, phải không ạ?
Quay về đầu
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 24 Apr 2011 lúc 7:04pm
Chào các bạn ! Yên tâm đi AQ không bao giờ giàu đâu, dù bất kỳ cách chi (không có cả tiền hưu, già háp rồi mà còn phải đi làm công, để chủ thỉnh thoảng nói nặng, nói nhẹ).
Chẳng phải không muốn giàu (ai nói không muốn có tiền nhiều, e rằng không thật lòng), nhưng không có khả năng.
Bây giờ chỉ còn cam phận nghèo để phê phán mấy anh chị giàu xổi thôi.
Và cũng để mấy anh chị giàu này chửi ngược lại :"Tiên sư anh, không có khả năng làm giàu, cứ hay bới móc người khác".

Quay về đầu
binhdin Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member


Đã gia nhập: 31 Oct 2009
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1248
  Trích dẫn binhdin Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 25 Apr 2011 lúc 10:59am
Anh Thắng ơi, đã giúp thì giúp cho hết mình đi. Anh làm ơn đưa đường link để anh QA biết thế nào là giàu ... @binhdin, chứ không để QA "cam phận nghèo" em cũng thấy tồi tội thế nào ấy %3cnhappy. Khi nào em "lổi tiếng" thật em sẽ hậu tạ nhiều nhiều anh Thắng nhé. 
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 25 Apr 2011 lúc 1:46pm

Khi nào em "lổi tiếng" thật em sẽ hậu tạ nhiều nhiều anh Thắng nhé.


Hậu tạ nhiều thì anh lại giàu lên mất!

Đã được chỉnh sửa bởi Chi Thang - 25 Apr 2011 lúc 1:47pm
Quay về đầu
quang anh Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 21 Mar 2011
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 1240
  Trích dẫn quang anh Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 25 Apr 2011 lúc 2:09pm
Chào mọi người !
Người ta không biết những cái lợi về "cái sự nghèo" :
- Nghèo thì đi đâu, làm gì cũng vẫn được nghèo;
- Dẫu có khinh người một chút cũng không mất đi cái sự nghèo;
- Muốn đi chơi là đi, không sợ bị mất mát gì, nên tiện thì nhắn gởi nhà, không tiện thì cứ bỏ đi, chẳng phải lo lắng gì;
- Chẳng sợ ai tranh giành của cải, dẫu có bất đắc kỳ tử, cũng không phải lo nghĩ chuyện hậu sự;
- Ai chơi được với mình, tức là họ ít ra cũng không phải vì lợi dụng của cải của mình;
...
Tóm lại, có rất nhiều cái lợi, khó có thể kể hết.
AQ dự định sẽ post bài viết "Ước mơ làm giàu" để mọi người thấy cái sự giàu chẳng sung sướng gì đâu.
Quay về đầu
Chi Thang Xem từ trên xuống
Senior Member
Senior Member
Ảnh đại diện

Đã gia nhập: 20 Jul 2010
Địa chỉ: Hà Nội
Tình trạng: Offline
Đăng Bài: 466
  Trích dẫn Chi Thang Trích dẫn  Trả lời bàiTrả lời Direct Link To This Post Đã đăng: 25 Apr 2011 lúc 2:25pm
11. Thơ Cành Cạch!

Trần là họ của nhà thơ, Cành Cạch là ông ta thêm vào để tạo ra bút danh ấn tượng. Mở trang thơ của tờ báo nào đó, độc giả chắc chắn sẽ bị thôi miên ngay lập tức bởi cái tên Cành Cạch độc đáo, có một không hai kia.
Lượng người đọc nhiều, nhà thơ trở nên nổi tiếng. Danh tiếng của nhà thơ được đong đếm bằng lượng người đọc, điều này đơn giản như chân lý, không ai có thể bàn cãi.
Tuy vậy, không người nào biết được "chuyện bếp núc" của nhà thơ Trần Cành Cạch là như thế nào. Thường thì các nhà thơ viết ra được câu thơ là nhờ có cảm hứng sáng tác bay bổng được kích thích bởi một hình ảnh, một quang cảnh, một giai điệu hay một cái gì đó, thậm chí có nhà thơ nổi cơn ma tuý sáng tạo nhờ một mùi vị, một màu sắc nào đó để rồi thể hiện một suy nghĩ đậm đặc (như ly cà phê) hay một tình cảm nồng nàn (như ly cô-nhắc) trong bài thơ của mình.
Nhà thơ Trần Cành Cạnh hoàn toàn không giống các nhà thơ bình thường, ông là nhà thơ đặc biệt. Nghe thấy tiếng suối róc rách, ông ta không nẩy ra được ý thơ. Ngắm chiều tà hoàng hôn buông tím, ông ta cũng trơ như đá, không thấy trong lòng nôn nao một nhu cầu mãnh liệt phải kiếm mẩu giấy, viết vội dăm câu thơ chợt hiện ra trong đầu...
Ông Trần Cành Cạch làm thơ được là nhờ có tiếng gõ cành cạch của nhà hàng xóm.
Trong thành phố các nhà hầu hết là liền kề, nhà nọ giáp tường vào nhà kia, nhà này có người đi guốc hơi mạnh chân, nhà kia nghe thấy rõ mồn một.
Hễ nhà hàng xóm phát ra tiếng cạch, bên này ông Trần Cành Cạch viết được một chữ.
Ví dụ bên kia cạch một cái, bên này nhà thơ viết được chữ "Anh" rồi ngồi đợi cho đến khi bên kia gõ tiếp, không cần biết là gõ cái gì, đóng đinh treo màn hay chặt quả dừa.
Bên kia cạch hai cái, nhà thơ viết thêm được hai chữ "nhớ em".
Cạch cái nữa, nhà thơ có được bốn chữ: "Anh nhớ em nhiều".
Hôm nào hàng xóm đi vắng là y như rằng Trần Cành Cạch không ra được thơ. Nói chung dăm hôm thì ông cũng kiếm được một bài, dài ngắn tuỳ thuộc số lần cành cạch của hàng xóm. Bài thơ Nhớ em toàn văn như sau:
"Anh nhớ em nhiều lắm
Sáng trưa và tới chiều
Đến nửa đêm vắng lặng
Anh vẫn nhớ em yêu"
Bạn đọc hẳn đã đoán ra là nửa đêm hôm trước bên nhà hàng xóm người ta hì hục làm cái gì đó phát ra tiếng động vang sang tận nhà ông Trần Cành Cạch.
Mọi việc cứ thế mà tiếp diễn, nhà thơ thân mến của chúng ta sản xuất được vài trăm bài thơ, tên tuổi nổi như cồn.
Đến một ngày nọ, người ta thấy ông chạy ra cổng, hối hả bấm chuông nhà hàng xóm, miệng méo xệch van nài:
- Ông bà ơi, làm ơn cành cạch từ từ thôi, tôi viết thơ không kịp! Vả lại tôi chưa có ý định viết trường ca!
Đồng chí hàng xóm không hiểu môn khoai gì, tưởng ông nhà thơ chửi khéo. Mấy bố văn nghệ sỹ là có kiểu chửi văn minh tinh tế chứ không thô thiển như dân thường. Ông hàng xóm vào bếp, thấy vợ đăng băm thịt, mắng:
- Bu mày lấy miếng mút cao su lót dưới cái thớt để khỏi làm ồn hàng xóm! Ông ta đang réo ngoài cổng đấy!
May mà bà vợ này ngoan, chả bao giờ cãi lại chồng, bà kiếm vật liệu giảm âm lót ngay xuống dưới cái thớt.
Từ bấy đến nay, nhà hàng xóm động đậy gì cũng nhẹ nhàng rón rén, sợ gây ảnh hưởng làm mất hứng sáng tác của nhà thơ Trần Cành Cạch.
Họ có biết đâu rằng chính vì thiếu tiếng cành cạch của họ mà nhà thơ nhớn của chúng ta cạch không viết được câu thơ nào nữa.
Quay về đầu
 Trả lời bài Trả lời bài Trang  <1 4445464748 97>

Di chuyển nhanh Những sự cho phép của diễn đàn Xem từ trên xuống



Trang này được hoàn thành trong 0.156 Giây.